Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.
Lời Vàng: "Chữ lục tự trì tâm bất viễn, Thì lâm nguy có kẻ cứu mình." Đức Thầy

Tác_giả Đề: Sấm Giảng Người Đời - Quyển 2  (Đọc 10891 lần)

admin

  • Administrator
  • Full Member
  • *****
  • Offline Offline
  • Bài viết: 187
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • WWW
Sấm Giảng Người Đời - Quyển 2
« vào lúc: 04/13/10 »
SẤM GIẢNG NGƯỜI ĐỜI
của
Sư Vãi Bán Khoai


QUYỂN 2

Ngồi buồn Khùng nói chuyện Điên,
Thấy trong bá tánh ưu phiền xót thương.
Ít ai đặng ở hiền lương,
Cho nên mắc phải tai ương nhiều bề.
Thấy trong trần thế ủ ê,
Sang giàu có của lại chê người nghèo.
Ta từng lên núi xuống đèo,
Ít ai có đặng chữ nghèo như ta.
Đời nầy bạc ác tinh ma,
Dạy bảo chẳng đặng vậy mà Phật ôi!
Giáp Tý cơ cuộc chưa rồi,
Bước qua Ất Sửu khổ thôi nhiều bề.
Làm cho nhiều việc tiêu điều,
Muôn ngàn thiên hạ chín chiều thon von.
Kẻ thời kiếm mẹ kiếm con,
Ruộng trâu đã hết chẳng còn món chi.
Cửa nhà tan nát vậy thì,
Đất bằng sấm dậy còn gì Trời ơi !
Chừng nào đến việc biết đời,
Bây giờ chưa thấy vậy thời chưa nghe.
Thế trần đâu biết kiêng dè,
Chê rằng nói láo mà nghe làm gì.
Chừng nào thấy việc dị kỳ,
Đón đường nó bắt vậy thì mới tin.
Lại có một mối âm binh,
Làm đau nhiều chứng trong mình chẳng an.
Kẻ thời nát ruột nát gan,
Người lại nát thịt nát xương chẳng còn.
Việc đời càng mỏn càng mòn,
Nói cho bá tánh muốn còn tu thân.
Lạy cầu chư Phật chư Thần,
Cửu huyển Thất Tổ ân cần chẳng sai.
Cầu nguyện lạy vái hôm nay,
Cầu Trời khẩn Phật bằng nay đêm ngày.
Ai mà giữ đặng lâu dài,
Cửu Huyền Thất Tổ đặng lên tòa vàng.
Mấy đứa hung dữ ngang tàn,
Vô thường qủi dắt ngục đàn xử tra.
Hỏi nào Cha Mẹ Ông Bà,
Cửu Huyền Thất Tổ ở mà nơi đâu ?
Chốn nầy là Phật đương rầu,
Mấy đứa hung ác thì cầm lại đây.
Nói cho già trẻ đặng hay,
Rán mà tu niệm Phật Đà cứu cho.
Như ai mà chẳng có lo,
Đến cơn bát loạn Phật đâu cứu mình.
Người hiền về chốn Tây Phương,
Phật Trời xuống phước khỏi nơi chốn nầy.
Nhơn hiền đâu có tội nầy,
Làm ác thì lại mắc rày nơi đây.
Thác thời cầm ở ngục nầy,
Sống còn dương thế tà ma hại hoài.
Tàn gia bại sản bằng nay,
Lại thêm nhiều chứng hại hoài rất hung.
Người Điên mà nói chuyện Khùng,
Mặc tình trần thế có dùng thì nghe.
Khùng sao mà biết Thiên Cơ,
Cũng là Phật khiến cho Khùng lại Điên.
Xin trong nam nữ đừng phiền,
Rán nghe Điên dạy khỏi miền trần ai.
Điên là điên Phật Như Lai,
Khùng là chư Phật khiến sai nên khùng.
Phật Thầy mến kẻ sửa mình,
Ai mà giữ đặng thật rày hiển vinh.
Cõi trần nhiều kẻ thị khinh,
Thấy đời chưa đến biết chi làm lành.
Ai mà giữ đặng tâm thành,
Khỏi trong hoạn nạn tồn sanh thấy đời.
Phật Trời nói chẳng sai lời,
Long Hoa là hội Phật Trời lập ra.
Lập rồi cái hội Long Hoa,
Chọn người tu niệm đặng mà bao nhiêu.
Chọn lựa coi thử ít nhiều,
Người lành kẻ dữ còn tiêu lẻ nào ?
Minh Vương xuất thế ngôi cao,
Lập đời Thượng Cổ anh hào hiền lương.
Chọn người của Phật mến thương,
Đặng giao mối nước choVương Minh Hoàng.
Gian tà ăn ở dọc ngang,
Tru di tam tộc đặng răn nịnh thần.
Mấy người làm phước làm nhân,
Long Hoa một hội quân thần âu ca.
Còn kẻ ác đức bất nhân,
Có tướng chư Thần phân nát thịt xương.
Nói cho già trẻ đặng tường,
Cải ác tùng thiện Phật thương rước về.
Tòa vàng mới được dựa kề,
Kẻ ác thời lại mắc bề gian nan.
Lại thêm mắc phải tai nàn,
Cuộc đời tôi thấy rõ ràng đâu sai.
Nam Mô Đức Phật Như Lai,
Cứu người tu niệm lên đài thảnh thơi.
Phật cho tôi biết việc đời,
Vưng lịnh Phật Trời dạy biểu thế gian.
Tội phước tôi thấy rõ ràng,
Gắng công tu niệm ở đời mà coi.
Sửu Dần vốn thiệt hẳn hòi,
Hội mười tám nước tôn Vương Đế Hoàng.
Đặng coi cái hội Long Hoa,
Chọn người tu niệm Hoàng gia tôn thần.
Lại còn cái hội Long vân,
Quân thần cộng lạc thảy điều vui chơi.
Người lành mới đặng thảnh thơi,
Hoa, Vân hai Hội chúa tôi vui vầy.
Làm ác thì lại mắc thây,
Đâu còn coi hội Rồng mây nửa lừng.
Tu niệm thì Phật thấy mừng,
Làm dữ ác thú lẫy lừng phân thây.
Hổ lang ác thú muôn bầy,
Ác thú vốn của Phật Thầy sai đi.
Thú sau nhiều thú dị kỳ,
Biết sao cho hết khác thi thú nay.
Lớp bay lớp chạy lăng xăng,
Chừng đó cầu nguyện Phật ngừa đặng đâu.
Tu niệm nó thấy cúi đầu,
Người tu của Phật nó mà dám đâu.
Cuộc đời trăm thảm ngàn sầu,
Thiện ác đáo đầu kẻ xuống người lên.
Thiên đường Địa ngục đôi bên,
Người tu của Phật Tây Phương rước về.
Làm dữ hai quỉ giao kề,
Dẫn về Địa phủ khảo tra nhiều bề.
Đến chừng thấy tội ủ ê,
Cầu Trời khẩn Phật cứu rày đặng đâu.
Thấy chuyện hung dữ mà rầu,
Nói cho nam nữ đâu đâu hay cùng.
Trẻ già ai có nghe Khùng,
Cải ác tùng thiện thì Khùng cứu cho.
Điên Khùng hết dạ cần lo,
Cầu cho già trẻ cứ lo tu trì.
Ngồi buồn Khùng nói vân vi,
Phật trời đày đọa khó rày biết bao.
Quan Âm Đạo Sĩ truyền rao,
Giáo khuyên cõi thế hùng hào đừng ham.
Trung cang Thánh đức Già Lam,
Nịnh như Đổng Trác mắc chàng Phụng Tiên.
Ngồi buồn Khùng nói chuyện Điên,
Phật biểu chuyện hiền Khùng nói dữ da.
Khùng nầy Khùng của Phật Bà,
Cho nên Khùng rõ vậy mà chẳng sai.
Bổn đạo bá tánh ai ai,
Nghe lời Khùng dạy ngày mai coi đời.
Khùng là Khùng Phật Khùng Trời,
Cho nên Khùng biết việc đời hết trơn.
Thương đời nên dạy hết lời,
Mặc tình già trẻ nào hờn trần gian.
Thân Khùng giấc ngủ nào an,
Kẻ kêu người réo nào an giấc nằm.
Chừng nào trai gái trì tâm,
Rủ nhau niệm Phật Quan Âm độ mình.
Thời Khùng mới đặng an thân,
Xin trong bá tánh vạn dân chí tình.
Rán mà niệm Phật cứu mình,
Đến chừng lập hội Long Đình hiển vinh.
Cửa Trời mở rộng thinh thinh,
Trách lòng bá tánh không tình thác oan.
Giảng nầy của Phật Tây Phang,
Cho Khùng đặng dạy cứu an dương trần.
Trao cho bá tánh vạn dân,
Rán công tu niệm Tây Phương an nhàn.
Ai muốn làm tôi Minh Hoàng,
Chí công tu niệm quân thần hiển vinh.
Lầu đài dinh dãi nghinh ngang,
Đi thời lại có lọng tàn phủ che.
Răn dạy bá tánh không nghe,
Nữa sau đừng trách Khùng nghe Khùng rầy.
Ai muốn coi hội Rồng Mây,
Bền lòng tu niệm Phật Bà rước đi.
Phật Tiên đâu có nói gì,
Thương người tu niệm xiết chi vui mừng.
Ngồi trên mây bạc chín từng,
Cảm thương hung ác mắc chưa đọa đày.
Tội kia thấu đến Thiên Đình,
Sao không tu niệm ăn năn giữ mình?
Không tu thì cũng mặc tình,
Can chi kêu ngạo cho mình hao hơi.
Giáo khuyên than nói hết lời,
Ghét thay đứa dại dạy hoài không nghe.
Thương người tu niệm kiêng dè,
Nghèo nàn đói khổ biết nghe Phật trời.
Phật sai tôi phải giáo truyền,
Nói cho hết tiếng hết hơi lại phiền.
Nhà giàu nó ỷ nhiều tiền,
Nó đâu có kể có kiêng thằng Khùng.
Cuộc đời nói chẳng có cùng,
Thương trong lê thứ biết chừng nào nguôi.
Bây giờ nhiều kẻ tới lui,
Hết cơn vinh hiển thời tôi một mình.
Nghĩ đời nhiều kẻ vô tình,
Mai sau tôi lại tách mình đi xa.
Thương thay bá sĩ vậy mà,
Bơ vơ thương nhớ tớ xa Thầy rồi.
Chừng nào nhà nước phục hồi,
Thầy trò sum hiệp Chúa tôi vui vầy.
Bây giờ tớ lại xa Thầy,
Chừng nào thỏ bạc lố bày gặp nhau.
Chư Phật biểu truyền cho mau,
Khuyên trong lê thứ rủ nhau tu trì.
Nói cho trai gái xét suy,
Cũng đừng thấy vậy khinh khi mà lầm.
Muốn cho trung hiếu vẹn toàn,
Nghe lời Phật dạy rõ ràng đâu sai.
Tôi nay là Phật hành hài,
Tôi chẳng có nài ai muốn thì coi.

Nam Mô Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát Ma Ha Tát. (Niệm ba lần)


Trích: Sư Vãi Bán Khoai – Sấm Giảng Người Đời – Ấn hành 1988
Logged
Biết làm sao gieo Đạo khắp đại đồng,
Đưa nhơn loại đi vào vòng hạnh phúc.
 

Portal Management Extension PortaMx™ v0.956 | PortaMx © 2008-2009 by PortaMx corp.