Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.
Lời Vàng: "Qua sông nhờ được cầu Lam, Tu-hành nào đợi chùa am làm gì." Đức Thầy

Tác_giả Đề: NHƠN QUẢ  (Đọc 14032 lần)

admin

  • Administrator
  • Full Member
  • *****
  • Offline Offline
  • Bài viết: 187
    • Xem hồ sơ cá nhân
    • WWW
NHƠN QUẢ
« vào lúc: 03/14/10 »
NHƠN QUẢ

Nhơn: Nguyên do, cái cớ, bởi vì, do đó. Quả: cái trái, kết quả.

Nhơn quả là nguyên nhân nào thì tạo ra kết quả nấy.

Nhơn ví như cái hột, quả ví như cái trái. Hễ gieo hột dưa thì mọc lên cây dưa, cho ra trái dưa, và trong trái dưa có hột dưa. Gieo hột đậu thì mọc lên cây đậu chớ không thể mọc lên cây dưa, rồi cây đậu sanh ra trái đậu, trong trái đậu có hột đậu.

Đó là: chưởng qua đắc qua, chưởng đậu đắc đậu, không bao giờ sai chạy. Đó là Luật Nhân quả.

Một cái nhân tạo ra cái quả, quả nầy tạo ra nhân mới, và nhân mới lại tạo ra quả mới, cứ thế tiếp diễn mãi. Còn nếu muốn không có quả thì đừng tạo nhân.

Luật Nhân quả thể hiện sự công bình của Trời Đất.

Đấng Ngọc Hoàng Thượng Đế chí công vô tư, không vì thương mà thưởng, không vì ghét mà phạt. Đấng ấy lập ra Luật Nhân quả, và cầm cây cân Công bình thiêng liêng để cho Luật Nhân quả tác động một cách công bình.

Trong Luật Nhân quả, thời gian đi từ Nhân tới Quả không nhất thiết phải xảy ra ngay, có thể xảy ra trong một kiếp sống hay có thể xảy ra trong nhiều kiếp, nhưng nhứt định phải xảy ra, Quả phải tương xứng với Nhân, không bao giờ sai chạy.

- Nếu Nhân và Quả xảy ra ngay trong một kiếp sống thì gọi là: Hiện kiếp Nhơn quả, cũng gọi Báo ứng nhãn tiền.

Một người lúc trẻ làm nhiều việc gian ác, đến khi trở về già thì phải chịu cảnh khốn cùng, tủi nhục, đau đớn ê chề, rồi mới chết. Đó là Báo ứng nhãn tiền xảy ra trong một kiếp.

- Nếu Nhân ở kiếp trước mà Quả báo ứng xảy ra trong kiếp hiện tại thì gọi là Tiền kiếp Nhân quả.

- Nếu Nhân trong kiếp hiện tại mà Quả báo sẽ xảy ra trong kiếp sau thì gọi là Hậu kiếp Nhân quả.

Có Luật Nhơn quả mới có sự Luân hồi, hay nói cách khác, Luân hồi là hệ quả của Luật Nhân quả. Vì gieo nhân trong kiếp trước mà chưa trả được nên phải chịu luân hồi, đầu kiếp trở lại để trả quả.

Nghiệp là con đường đi từ Nhân tới Quả. Duyên là cái bổ trợ cho cái Nhân thành cái Quả.

Trong xã hội, chúng ta vẫn thường thấy có nhiều người giàu sang danh vọng, nhưng họ lại nghinh ngang hống hách, chỉ biết mưu lợi hại người, làm điều gian ác, dối trên lừa dưới, thế mà họ vẫn lên chức đều đều, giàu có thêm lên, mặc cho người đời nguyền rủa.

Đừng nghĩ rằng Luật Nhơn Quả sai! Những người đó được vậy là vì cái Quả lành của họ đã tạo ra từ kiếp trước vẫn còn để họ hưởng, nhưng họ không biết tô bồi cái Quả lành đó trong kiếp nầy, đến chừng hưởng hết Quả lành thì sẽ bắt đầu trả quả, và sự trả quả đó có thể xảy ra trong những ngày cuối đời của họ hay trong kiếp sau, nhưng nhứt định là phải trả, không trốn tránh vào đâu cho được.


  Người làm phước có khi mắc nạn,
Kẻ lăng loàn đặng mạng giàu sang.
  Ấy là nợ trước còn mang,
Duyên kia chưa dứt còn đang thưởng đền.

  Ức lòng dễ tỏ đặng cùng ai!
Hiền đức mà sao chịu khổ hoài.
  Lão nói tỏ tường cho đó hiểu,
Cũng là vay trả luật xưa nay.

"Các ngoại đạo tà kiến thấy người làm điều thiện mà lại sanh vào đường ác, kẻ làm ác lại sanh vào nẻo thiện, liền cho rằng Nhân Quả đều không, thậm chí còn bài bác và cho rằng tất cả đều không (Nhất thiết không).

Người làm thiện mà phải sanh vào nẻo ác là vì ác quả của đời trước vẫn còn dây dưa chưa dứt nên phải chịu nốt, Nhân thiện hiện tại sẽ sanh Quả thiện tương lai. Đây là đạo lý Tam thế Nhân quả mà Đức Phật đã nói trong Kinh Thiện Ác Nghiệp Báo."

Trong Kinh Nhơn Quả cũng có viết rằng: Muốn biết cái Nhân đã qua, hãy xem cái Quả hiện tại; muốn biết cái Quả tương lai, hãy xem cái Nhân hiện tại.

Nhơn nào Quả nấy, chắc chắn không bao giờ sai, chỉ có thời gian báo ứng lâu hay mau mà thôi. Chúng ta là người phàm không bao giờ biết được thời gian báo ứng đó lúc nào xảy ra, cho nên đừng nên lộng ngôn mà phê phán sai lầm, than Trời trách Đất, mà mang trọng tội cùng các Đấng thiêng liêng.

  Luật Nhơn quả để răn Thánh đức,
Cửa Luân hồi nhắc bực cao siêu.
  Giựt giành rốt cuộc cũng tay không,
Nhân quả đeo mang tội chất chồng.
  Ví biết phép công cơ thưởng phạt,
Đường tu sớm bước chí thong dong.

THI BÀI:

  Luật Nhơn Quả - Luân hồi
Nợ nhân quả lấp vùi tánh đức,
  Biết ngày nào gỡ dứt tiền khiên?
Trả vay vay trả liền liền,
  Nhơn nào quả nấy, nghiệp duyên buộc mình.
 
  Bóng cong vạy tại hình cong vạy,
Tội phước đi qua lại không chừng.
  Xác phàm sung sướng vui mừng,
Linh hồn phải chịu bâng khuâng não phiền.
 
  Gieo giống chi mọc liền giống nấy,
Cảm vật nào vật ấy ứng cho.
  Coi như trong cái xe bò,
Bánh xe lăn trở kịp giò bước chưn.
 
  Bò ngừng lại, bánh ngừng đứng lại,
Chậm hay mau là tại nơi bò.
  Bánh xe nó chạy theo giò,
Chạy không cũng tại con bò gây ra.
 
  Xét lỗi người, lỗi ta ai xét,
Sương nhà người, người quét đặng thôi.
  Muốn mau thoát kiếp luân hồi,
Kiếp nầy ráng chịu quả nhồi cho mau.
 
  Đời cũng có nghèo giàu cao thấp,
Tại nơi người tạo lập nó ra.
  Rồi than oán trách Trời già,
Không ngờ ta chác lấy ta cho nhiều.
 
  Lòng tham dục bao nhiêu cho đủ,
Để thất tình làm chủ lấy tâm.
  Khiến gây tội ác lỗi lầm,
Người chưng mắc phải vướng nhầm khổ nguy.
 
  Lòng quấy quá tráo chì thay bạc,
Mỏi mong lo cố gạt của đời.
  Không dè mắc phải lưới Trời,
Thưa mà không lọt chuyện người mảy lông.
 
  Luật báo ứng phép công thưởng phạt,
Hành hồn rồi hành xác chẳng chơi.
  Nhơn nào quả nấy chẳng rời,
Đòn cân công luật Phật Trời thưởng răn.
 
  Đặng quả ngon thì ăn lấy hột,
Gieo lại mà mai mốt còn ăn.
  Nhược bằng hưởng quả hột quăng,
Ngày sau thèm khát xin ăn của người.
 
  Nay đắc thế vui cười cho lắm,
Sau suy thời bụi bặm lấp thân.
  Biết lo bố đức thi ân,
Luân hồi trở lại hưởng phần cao sang.
 
  Nhược tánh ác bạo tàn gây họa,
Kiếp sau mang nghiệp quả phạt hình.
  Sao người chẳng biết sửa mình,
Cơ Trời báo ứng hiển linh rõ ràng.
 
  Người quân tử vững vàng tâm chí,
Chọn đường ngay trực chỉ Tây phương,
  Kìa là trước mắt muôn đường,
Lại qua quanh quẹo phải tường chọn đi.
 
  Thấu lý đạo vô vi thanh tĩnh,
Thì tâm hồn an tịnh lo tu.
  Thuận theo lẽ đạo ôn nhu,
Tự nhiên vô sự, võng dù mặc ai.
 
  Lo nhảy thoát ra ngoài khuôn khổ,
Để thất tình cám dỗ hư thân.
  Mượn nhành dương quét bụi trần,
Đặng cho phát triển tinh thần cao siêu.
 
  Đường quanh cong theo chiều mà bước,
Chí tâm bền thì được thành công.
  Làm cho chánh lý lưu thông,
Lập tâm sửa tánh kềm lòng phá mê.
 
  Kìa biển hẹn non thề phủi dứt,
Dây buộc mình cắt đứt chớ vương.
  Nhu thắng cang, nhược thắng cường,
Mềm còn, cứng bể, thấy thường xưa nay.
 
  Họa phước ấy không sai báo ứng,
Muộn kiếp nầy, gieo chứng hậu lai.
  Người tài gặp kẻ cao tài,
Ỷ tài phải chịu mang tai liền liền.
 
THI:

  Liền vay liền trả, trả vay hoài,
Linh tánh lộn nhầu kiếp hậu lai.
  Đày đọa gỡ xong oan nghiệp trước,
Làm lành hưởng phước chẳng hề sai.

Sự báo ứng của Trời Đất sắp bày từ tạo Thiên lập Địa. Hễ người biết tu hành, làm lành, siêng năng đạo đức thì trở lại chỗ cội phước hưởng an. Còn những kẻ hung ác bạo tàn phải chịu dây oan cột trói.

Trời Đất rất công minh, hễ làm lành thì lành trả, gây họa thì họa lại.

Trong thế gian, tại sao có kẻ nghèo người giàu, sang hèn, khôn dại? Đó là tại người gây. Vả tỉ như các quả riêng mỗi giống cây, sao lại có trái ngọt trái chua, trái cay trái đắng,.... Sự giàu nghèo cũng vậy, muốn gieo giống ngọt thì quả ngọt hưởng nhờ, gieo giống chua thì quả chua nó đậu.
« Sửa lần cuối: 03/17/10 gửi bởi admin »
Logged
Biết làm sao gieo Đạo khắp đại đồng,
Đưa nhơn loại đi vào vòng hạnh phúc.
 

Portal Management Extension PortaMx™ v0.956 | PortaMx © 2008-2009 by PortaMx corp.